Tin kũ

Nhà ngục Hỏa Lò: Tiếng hú lạnh trong lòng Hà Nội

Mỗi khi có dịp đi ngang qua đoạn cắt của phố Hỏa Lò giao với đường Hai Bà Trưng, Lý Thường Kiệt, tôi đều bị cảm giác lành lạnh, rờn rợn bám theo phía sau lưng…

Kì lạ là cái cảm giác đó không khiến tôi phải sợ hãi hay e dè mà nó lại khiến tôi tò mò đến lạ. Đã nhiều lần tôi hoài nghi chính mình, tôi nghĩ có lẽ bởi mình đi qua vào lúc nắng nóng nên việc bị thu hút bởi một thứ lành lạnh cũng giống như việc chúng ta thèm một cốc nước mát giữa trưa hè vậy.

Nhưng không, bất cứ lúc nào đi qua nơi đây, bất kể sáng hay tối, đông hay hè, trời mưa hay trời nắng, tôi đều bị một vạt khí vất vưởng níu vào. Và trong một buổi lang thang, rong ruổi tìm đề tài cho chính mình, tôi đã thả mình trôi theo sự mời gọi khó hiểu ấy và đã đặt chân vào “căn nhà” duy nhất trên con phố ngắn nhất Hà Nội – nhà ngục Hỏa Lò.

Sau khi gửi xe, đi theo những biển chỉ dẫn, tôi lần lượt khám phá từng căn phòng. Bình thường. Quá bình thường. Đó là hai tầng cảm xúc đầu tiên mà tôi nhận được khi đi qua hai khoảng không gian. Lúc đó, trong đầu tôi thoáng nghĩ có lẽ cảm giác bị thu hút của mình đã sai…

Một trong những hiện vật đầu tiên tôi nhìn thấy

Một trong những hiện vật đầu tiên tôi nhìn thấy

Lần lượt chụp ảnh từng hiện vật được trưng bày với tâm thế chán nản, tôi nặng nề kéo từng bước chân vào những căn phòng tiếp theo với chỉ số tò mò hứng thú bằng 0.

Nhưng rồi sau đó mọi thứ đã đảo lộn, tôi bất chợt đứng sững lại trước căn phòng số 3, không biết phải miêu tả cái cảm giác đó ra sao, chỉ biết rằng lúc đó tôi không thể nhấc nỗi những bước chân để có thể đi tiếp. Cứ thế, tôi đứng như chết trân trước những bước tượng mô phỏng lại cảnh nhà tù với hàng nghìn suy nghĩ vẩn vơ về chuyện ma quỷ, tâm linh, hồn vía. Và sau đó, chính cái cảm giác lành lạnh quen thuộc mỗi khi đi qua con phố này đã lôi kéo tôi ra khỏi vũng sình lầy của cảm xúc và đẩy những bước chân tôi đi tiếp theo nhiệm vụ của mình.

Những bức tượng mô phỏng tù nhân trong nhà tù.

Những bức tượng mô phỏng tù nhân trong nhà tù.

Tôi nhanh chóng rảo chân qua căn phòng, từng sợi tóc gáy như dựng dần lên, cảm giác như có ai đang thổi vào tai mình những tiếng nỉ non, kêu gào, âm ỉ, càm giác như có hàng trăm đôi mắt đang dõi theo từng bước chân. Quả thực, lúc đó tôi chỉ nhìn thẳng, không dám ngõ nghiêng sang những bức tượng hai bên. Có thể vì tôi sợ hãi phải gặp lại những cảnh tượng đó trong giấc mơ buổi đêm và cũng có thể vì tôi không dám đối diện với sự “nợ nần” của mình với quá khứ.

Cachot - địa ngục của địa ngục.

Cachot - địa ngục của địa ngục.

Cuộc hội thoại lí nhí của đôi bạn trẻ nước ngoài mà tôi nghe thấy nơi cuối căn phòng dường như đã giúp tôi trấn an lại tinh thần. Tôi cùng họ đi vào phòng Cachot (ngục tối). Dường như tôi đã cảm nhận rõ hơn về những luồng khí lạnh nơi đây. Cứ thế, luồng khí ấy như đồng hành cùng tôi, là một người hướng dẫn viên tâm linh trong suốt “cuộc ngao du về quá khứ này”.

Tông màu chủ đạo, chiếm lĩnh gần như tuyệt đối không gian nơi đây chính là màu đen. Không một tia sáng mặt trời nào có thể len lỏi vào. Thứ mùi ngai ngái, khó chịu có lẽ đã tồn tại ở đây hàng trăm năm và cho đến tận bây giờ tôi vẫn cảm nhận được sự tồn tại của nó. Nó đã ám vào từng mảng tường, từng tấc đất. Vô tình, tôi ngó qua khe hở của song sắt và xém chút nữa đã hét toáng lên vì một ánh mắt trũng sâu, hốt hoảng, nhìn về phía vô định nhưng dường như đang hướng đến chính tôi – một bức tượng mô phỏng lại hình ảnh tù nhân trong đó. Có cái gì như nghẹn ứ ở cổ…

Tôi tò mò nhìn qua song sắt...

Tôi tò mò nhìn qua song sắt...

Và tôi đã có những cảm xúc khỏ tả...

Và tôi đã có những cảm xúc khỏ tả...

Qua mỗi buồng giam tôi lại cảm nhận được những nỗi đau khác nhau mà ngôn ngữ khó có thể biểu đạt được…

Bước chân kéo tôi về phía khu xà lim tử hình, mặc dù khu đó là góc cuối cùng của căn phòng mà tôi bước vào. Tôi như bị dẫn và nghe theo một bởi một “hướng dẫn viên” vô hình vậy. Vẫn là những bức tường tối tăm, loang lổ màu thời gian, vẫn là thứ mùi ngai ngái, vẫn là màu sắc nhờ nhờ khiến cho người ta phải “phát điên” vì sự ám ảnh đến kinh hoàng. Với kinh nghiệm đã trang bị được khi đi qua những căn buồng trước, tôi đã chuẩn bị sẵn cho mình tinh thần không còn thất kinh khi ngó qua những khe cửa. Nhưng chỉ có một buồng nhỏ ở ngoài cùng có tượng mô phỏng, còn lại các phòng khác đều trống rỗng, chỉ có hai chiếc giường đơn mỗi phòng để gông cùm tù nhân.

Buồng giam tù nhân nữ.

Buồng giam tù nhân nữ.

Không hiểu sao, sự trống rỗng ở khu xà lim này lại khiến tôi quặn lòng.

Khu Xà Lim.

Khu Xà Lim.

Khu Xà Lim.

Khu Xà Lim.

Khó có thể chịu đựng thêm cảm xúc này nữa, tôi liền bước nhanh ra ngoài và đến đài tưởng niệm các chiến sĩ được xây dựng ngay bên trong khuôn viên của nhà ngục. Lặng lẽ thắp một nén hương, cúi đầu, tôi không biết nước mưa hay nước mắt đã rớt xuống những ngón tay. Ra đến đây, tôi đã cắt nghĩa được cảm giác quặn lòng khi nhìn những căn phòng trống ở khu xà lim.

Đài tưởng niệm trong khuôn viên nhà ngục.

Đài tưởng niệm trong khuôn viên nhà ngục.

“Chào các đồng chí ở lại! Vĩnh biệt."

Bảo Trang

Theo người đưa tin