Tin kũ

Dễ gì quên một miền quê

Mẹ già rồi, tôi cũng lớn rồi, mà đồng quê vẫn trẻ ngàn năm tuổi. Ánh trăng vẫn vành vạnh, nước vẫn nguyên róc rách dịu dàng, mùi đất mùi sông sực lên vẫn thơm dìu dịu.

Tôi nằm trên bờ cỏ triền sông. Những con nước dập dềnh chảy nghiêng bãi cỏ lau dưới sông, tràn cả vào nỗi nhớ. Trăng phía trên cao vẫn nhìn tôi, mắt vành vạnh, long lanh như gặp lại người bạn cũ. Mười năm quay trở về triền cỏ ấy, mới thấy thời gian đã trôi vội vã vô cùng.

Cách chỗ tôi nằm 2 sào ruộng là ruộng cũ của nhà tôi ngày nào. Nhớ ngày bé, cứ mỗi độ đến mùa gặt, nhìn cái ruộng xa tít mà rơi lã chã cả mồ hôi nước mắt. Là con trai trong nhà, tôi được giao nhiệm vụ vác từng bó lúa lên bờ ruộng. Thiếu ăn người gầy còi lét, bó lúa vác trên vai phủ hết cả đầu không thấy mặt. Mẹ mỗi lần trước khi ra đồng đều nói nhỏ: “Vác hộ mẹ rồi chiều về mẹ cho tiền mua kem mút ăn nha Út”.

Những hình ảnh đẹp trong kí ức của tôi. Ảnh: Internet.

Những hình ảnh đẹp trong kí ức của tôi. Ảnh minh họa: Internet.

Nghĩ về mấy cái kem mút, tôi lại vác hăng hơn, mặc kệ những hạt lúa đâm vào cổ họng trầy xước và đôi vai mỏi nhừ bầm tím. Qua những đường ruộng sập sình nước trơn trượt, tôi bấm chặt ngón chân vào lòng đất sợ ngã, những ngón chân cũng vì thế mà bầm tím mỏi nhừ. Mẹ và hai chị gái gặt dưới ruộng, lâu lâu lại ngó lên kêu với: “Út ơi vác từ từ thôi”, “Vác bó nhỏ thôi Út”, “Út ơi, chậm thôi chỗ kia có cái hang chuột mới lở kìa”...

Chị Hai nói chưa xong, tôi sa vào cái ổ chuột người ta mới đào hụt chân, ngã sấp xuống bờ ruộng, bó lúa văng ra phía trước, mặt bê bết bùn. Vừa đau vừa mệt, toàn thân bầm tím, tôi khóc òa lên. Mẹ với hai chị vứt liềm chạy nhào lên bờ đỡ tôi, chưa kịp hỏi gì đã thấy mẹ hai hàng nước mắt ròng ròng mếu máo, tôi lại không nỡ than một lời. Mẹ cho tôi ngồi bên xe lúa nghỉ ngơi rồi quay xuống ruộng. Tựa lưng vào bánh xe kéo, ngửa mặt lên cao, mới thấy bầu trời sao cao rộng thế. Hồi ấy chỉ nghĩ, mình sẽ bay thật xa lên bầu trời đó, rời xa mảnh đất đi đâu cũng dính bùn này.

Con sông nơi tôi nằm bao năm qua đã thay đổi quá nhiều, chỉ có tiếng róc rách ấy vẫn y nguyên từng nhịp. Bờ sông mở rộng ra, nước ngập lên tới mép, cỏ lau cao gần bằng người. Hồi tôi còn cấp 1, sau mỗi vụ mùa là lại lùa bầy trâu ra đồng gặm chét lúa non mọc lên từ gốc rạ người ra bỏ hoang, rồi thả ở bãi rộng bên sông còn cả lũ thi nhau bơi lội. Con Mái là đứa bơi giỏi nhất cả lũ, cũng là đứa gan dạ nhất. Nó bơi từ đầu sông đến giữa sông rồi bơi lại, nhanh hơn cả chúng tôi thúc trâu đi trên bờ. Ngoài thời gian cắt cỏ trên ruộng, tất cả chỉ thấy nó bơi dưới sông. Nó yêu nước, nó yêu bờ lau, nó yêu những róc rách của những con sóng ngầm dưới đáy. Ngày sau,chợt nghe tin nó chết trong trận lũ lịch sử năm 2010, cứu được nguyên đám nhỏ thì bị nước cuốn trôi. Ai nghe xong cũng ngậm ngùi, cuối cùng con rái cá sống giữa dòng rồi cũng chết giữa dòng. Như nó từng nói ngày còn bé ti ti: “Tao muốn lúc chết được trở về với nước”.

Tôi rời quê đi từ 10 năm trước, ngày những đổi thay vẫn chưa bắt đầu. Tôi vật lộn giữa phố xá, lòng đau đáu cái ước mơ bay lên vùng trời cao rộng, thoát khỏi cái nghèo cái bó hẹp của thôn làng. Tôi sợ cảnh ngã dập mình trong ruộng đất, cảnh đi đâu cũng thấy chân bẩn cáu bùn và móng tay vàng vọt phèn chua.

Tôi sợ nghèo.

Nếu muốn thoát nghèo, người ta phải nghèo một lần cái đã. Nhưng chỉ một lần thôi đủ rồi, chẳng ai muốn trải qua nỗi xót xa ấy thêm lần nữa.

Thành thị không có đom đóm, không có đất bùn, chỉ có đường mới, xe cộ và đèn sáng ngập trời ngút mắt. Thành thị giống như một cô gái đẹp kiêu kì nhưng trống rỗng, mới nhìn thì bắt mắt nhưng không thể làm say đắm lòng người. Tôi sống giữa lòng phố bao năm, đi giữa đường rộng mà vẫn thấy mình như một người khách lạ cô đơn.

Cái mùi rơm cháy giữa đồng, mùi lúa non mới chín, mùa đường đất sộc lên trưa nắng hè cứ về lại sực nức giữa giấc mơ, mỗi lần tỉnh giấc lại tưởng mình đang nằm trên bờ cỏ, nghe tiếng dế kêu râm ran thuở nào. Mỗi lần trở mình thức dậy, lại loáng thoáng chập chờn nghe tiếng mẹ lay lay: “Dậy đi Út ơi. Dậy đánh xe lúa về cho mẹ” Những kí ức 10 năm cứ đảo qua đảo lại giấc mơ đến quay cuồng.

Hai chị đi lấy chồng tận ngoài bắc, muốn đón mẹ vào cùng tôi mà mẹ lại không ưng lòng. Mỗi năm về một đôi lần, mà mỗi lần chẳng dám ra triền sông như thuở nhỏ. Sợ mình lại chẳng nỡ rời bước mà đi.

Đêm nay mẹ gọi, bảo ra sông ngồi đặt lưới với mẹ tôi mới chần chừ bước ra một lần. Nằm trên bãi cỏ, nghe những cành cỏ lạo xạo dưới lưng, con dế mèn kêu râm ran bên bờ ruộng, thấy lòng trong veo như nước sông đang chảy, thanh thản vô cùng.

Mẹ già rồi, tôi cũng lớn rồi, mà đồng quê vẫn trẻ ngàn năm tuổi. Ánh trăng vẫn vành vạnh, nước vẫn nguyên róc rách dịu dàng, mùi đất mùi sông sực lên vẫn thơm dìu dịu. Đi giữa phố nhớ đồng lúa triền sông. Phút nằm giữa triền sông vẫn thấy nỗi nhớ cồn cào vô hạn.

“Nằm giữa đồng mà vẫn nhớ đồng hả con” – Mẹ nói như hộ tiếng lòng.

Tôi quay sang mẹ, quay sang với đồng: “Dễ gì quên được một khoảng trời bình yên, hả mẹ?”

Nhung N./NĐT

Theo người đưa tin