Tin kũ

Đảo Bình Ba, Cam Ranh: Điểm đến của một lời hẹn

Chúng tôi được hòa vào nhau cùng dòng nước mát ở Bình Ba, cùng được đùa giỡn với những cơn sóng bạc đầu, cùng được nghe những lời thủ thỉ của cảnh, của người…Và trên hết là được yêu thương nhau.

Đến Cam Ranh vào một ngày nắng hiếm hoi giữa tháng mưa lũ. Thoát được cái lạnh cứa da, cứa thịt của mùa đông miền Bắc, tôi được hòa vào không khí nồng nàn của vùng biển nhiệt đới những ngày nắng len lỏi giữa những cơn mưa.

Cam Ranh chào đón tôi không phải bằng sự mời gọi thiên nhiên. Mà Cam Ranh chào đón tôi bằng những lời hẹn của người. Lời hẹn đó, chuyến đi đó là cái kết và cũng là sự mở đầu cho một mối quan hệ tưởng chừng như không tưởng.

Cách nhau gần một nửa vòng Trái đất, theo sự chính xác, lí tính và khoa học của toán học thì Cam Ranh nhất định không thể là trung điểm khoảng cách giữa hai người. Nhưng theo quy luật của thứ trừu tượng nhất trên đời – tình cảm thì bất cứ nơi đâu miễn đó là nơi đầu tiên gặp gỡ và nảy sinh tình cảm giữa hai người thì nơi đó gọi là trung điểm.

Khung cảnh tuyệt đẹp ở đảo Bình Ba.

Khung cảnh tuyệt đẹp ở đảo Bình Ba.

Sau gần một năm đợi chờ, cuối cùng chúng tôi – lần đầu tiên – gặp mặt ở cảng hàng không quốc tế Cam Ranh. Thời gian đi từ sân bay đến chỗ nghỉ đầu tiên – đảo Bình Lập mất khoảng gần một tiếng. Con đường đi hầu hết tối thui nhưng điều đó cũng không làm ảnh hưởng đến sự cảm nhận của chúng tôi về vẻ đẹp của nơi đây.

Những cơn gió mang vị mằn mặn, nồng nồng khiến chúng tôi biết ngay sát cạnh chúng tôi là biển. Bình Lập là một bán đảo khá thú vị. không biết xưa kia Sơn Tinh có chạy đến tận đây để đáp trả đòn ghen của Thủy Tinh hay không mà nhiều lúc tôi hoài nghi rằng bác tài xế đi nhầm đường lên một ngọn núi nào đó. Những triền đất cao, những vực thẳm ngay sát những khúc cua khiến chúng tôi không khỏi bàng hoàng. Cũng may, lúc đó trời tối đen như mực, nơi này lại ít dân cư nên gần như “khuất mắt trông coi”. Nỗi sợ cũng không đến nỗi thường trực.

Những cơn mưa lũ liên tục trên trước đó vẫn in trên mảnh đất này những sạt lở, những vũng nước, vũng lầy, những ngả nghiêng cây cối. Nhưng cũng chính nhờ những cơn mưa đó mà đến khi mặt trời ló rạng, những nhành cây cứ thế xanh mơn mởn, bóng bẩy như tóc của những thiếu nữ đang tuổi đôi mươi.

Những con sóng bạc đầu cứ thế miên man vô tận như niềm tin của những người đang yêu.

Những con sóng bạc đầu cứ thế miên man vô tận như niềm tin của những người đang yêu.

Chúng tôi dành trọn một ngày để nghỉ ngơi trên hòn đảo này. Bạn của tôi, vốn đã có cơ hội đến một số bãi biển, bán đảo nổi tiếng ở Châu Âu nhưng vẫn không thể không thốt lên lời thán tụng đến sự hoang sơ, mượt mà và trữ tình của Bình Lập.

Ngày thứ hai, chúng tôi lên đường đến đảo Bình Ba. Khác với Bình Lập, Bình Ba là một – đảo – thực – sự. Tức để đến với Bình Ba, chúng tôi phải đi tàu.

Chúng tôi có mặt tại Bình Ba vào 10 giờ sáng. Ở khung giờ, chúng tôi có hai sự lựa chọn để đến đảo. Một là đi đò với mức giá 30.000 đồng/người. Thời gian đi mất 1 tiếng. Hai là di chuyển bằng canô siêu tốc. Đương nhiên, thời gian rút ngắn chỉ còn 1/3 thì giá cũng đắt gấp 3 lần (100.000 đồng/người).

Vì thời gian đủng đỉnh và muốn cảm nhận quãng đường đến với Bình Ba, chúng tôi đã chọn đi đò. Thật không thể tưởng tượng được cảnh vật xung quanh kì diệu như thế nào. Biển xanh trong, nắng chan hòa, những hòn đảo tí hon với những triền đá đều tăm tắp, những bãi cát trắng mịn chỉ dài vài mét ngụp lặn giữa biển đã tạo nên một khung cảnh tựa như những bức tranh tuyệt đẹp về biển đảo.

Đặt chân xuống Bình Ba cũng là lúc mặt trời gần đứng bóng. Chúng tôi chọn khám phá ẩm thực nơi này trước sau đó mới khám phá đến cảnh đẹp. Khác với đảo Cô Tô hay Quan Lạn ở Quảng Ninh hay một số đảo khác, thực phẩm thường phải mang từ đất liền vào nên chi phí đội lên rất cao, Bình Ba lại hấp dẫn và khiến du khách phải móc hầu bao bởi những thứ vô cùng rẻ.

Cơm suất, nộm sứa, các loại bún khô, bún nước, các loại bánh, chè, nước giải khát… giá chỉ từ 10.000 đồng đến 20.000 đồng mỗi phần. Mỗi người chỉ cần cầm 50.000 đồng đến khu chợ ở Bình Ba là đủ căng da bụng nửa ngày với tất cả các món từ “khai vị” cho đến “tráng miệng”.

Sau khi ăn xong, chúng tôi thuê một chiếc xe máy để đi tham quan quanh đảo. Vì đảo Bình Ba là một điểm du lịch khá mới nên những dịch vụ du lịch ở đây cũng không có nhiều. Điều đó đồng nghĩa với việc cảnh vật ở đây hầu như vẫn giữ được những nét đẹp nguyên thủy của nó.

Bình Ba đưa ra cho chúng tôi khá nhiều sự lựa chọn để vui chơi trên những bãi biển. Bãi Nhà cũ, bãi Trướng, bãi Nồm… Bãi nào cũng có một đặc trưng riêng. Có lẽ ở Bình Ba, bãi Nồm là bãi được đầu tư nhất về mặt hình ảnh và dịch vụ, sau sự cố mưa bão liên tục, bãi Nồm vẫn chào đón du khách bằng những băng ghế dài, những hàng quán nho nhỏ ven biển.

Khung cảnh là sự hài hòa giữa trời và biển.

Khung cảnh là sự hài hòa giữa trời và biển.

Bãi Trướng lại khép mình hơn khi cả bãi biển chỉ có vài chòi du lịch lấy bóng râm nhưng cũng bị người dân ở đấy quây vào tránh gió bão. Có lẽ con tạo dựng xây nên bãi Trướng như thế nào thì cho đến năm 2016, bãi Trướng vẫn mặc nhiên y như vậy. Những triền cát nhìn xa thì mịn màng, đến gần lại lạo xạo đúng chất những mảnh vỡ của vỏ sò, ốc, sỏi… chứ không hề có một chút gì “nhân tạo”.

Bãi Nhà cũ là bãi đẹp nhất bởi nơi đây có những rặng san hô chìm nổi. Nhưng tiếc rằng giờ đây, nó trở thành đặc khu riêng của bộ đội nên khía cạnh du lịch không được khai thác nữa. Nhưng dù vậy, vẻ đẹp và sự thu hút của bãi Nhà cũ cũng không hề suy suyển mà ngược lại, nó càng khiến du khách phải tò mò hơn.

Lướt qua vài bãi tắm để lựa chọn cho mình địa điểm hợp lí, sự tò mò tiếp tục dẫn đường cho chúng tôi. Phóng xe máy đến bãi Nhà cũ, một anh bộ đội gác cổng ở đó đã gợi ý rằng “cứ lên đó đi, trên đó nhìn xuống đẹp lắm” – đó ở đây là một con đồi mà xe máy có thể dễ dàng phóng lên được.

Quả thật, mỗi một bước đi lại là một sự bất ngờ. Con đồi quanh co, qua mỗi khúc cua, tầm nhìn của chúng tôi lại được thay đổi. Hình dáng của đảo Bình Ba dễ dàng ghi dấu ấn trong tâm trí của tôi.

Chúng tôi tạt ngang vào một bài đất trống giữa đồi. Chắc hẳn bài đất này cũng từng thu hút khá nhiều người bởi ở đó có ít nhất hai lối mòn để đi ra những mỏm đá. Và chúng tôi đã đến đúng nơi chúng tôi cần tìm. Vùng “eo” của đảo đã được thu vào tầm mất. Nắng, gió, cây cối, nước non, đồi núi… tất cả đều trong tầm mất của chúng tôi.

Khi da đã ngậm đủ nắng, mắt đã đủ chói chang vì nơi này, chúng tôi lựa chọn quay lại bãi Trướng để thỏa mãn cơn thèm khát biển của chính mình. Như đã nói ở trên, nơi đây bị ảnh hưởng của mưa bão nên chẳng có mấy ai lựa chọn đến đây để du lịch. Và đương nhiên, hai chúng tôi như hai con người đầu tiên và duy nhất được Chúa cử đến để khám phá bãi biển.

Sau gần một năm chỉ nhìn thấy nhau qua màn hình máy tính, chỉ nghe giọng nhau qua điện thoại, chỉ hiểu nhau qua những câu chữ đánh máy thì nay, chúng tôi được hòa vào nhau cùng dòng nước mát ở Bình Ba, cùng được đùa giỡn với những cơn sóng bạc đầu, cùng được nghe những lời thủ thỉ của cảnh, của người…

Và trên hết là được yêu thương nhau trên chính mảnh đất đó.

Bảo Trang/NĐT

Theo người đưa tin